Có ngông nghênh không?
Khi em nhận là mặt trời
Tỏa sáng mênh mông
Rực rỡ mãi mãi muôn đời.
Có hào phóng không?
Khi em nhận là mặt trời
Phân phát muôn nơi
Tình yêu thương không vụ lợi.
Có hiểm nguy không?
Khi em nhận là mặt trời
Bỏng cháy đam mê
Thiêu đốt trái tim rã rời.
Có cô đơn không?
Khi em nhận là mặt trời
Giữ mãi xa xôi
Không ai có thể vươn tới.
Em chọn cho em
Khát vọng của mặt trời
Nhưng anh ơi
Biết sao đây khi mệt mỏi
Em vẫn phải nhường lối
Cho bóng đêm dữ dội
Ánh sáng em
Tắt mất rồi.
Hà Nội, 20/11/2015.

Leave a comment