Mặc dù đã biết đến và thích thú với thiền định từ lâu, nhưng phải đến mùa xuân năm 2017, mình mới thật sự có những trải nghiệm kì diệu đầu tiên với nó. Hồi đó mình còn chưa biết rằng những gì mình đang làm là thiền, chỉ đến mãi sau này nhìn lại, mình mới nhận ra đó là điểm bắt đầu cho hành trình của mình.
Đó là một thời điểm mà mình thực sự không có một mối bận tâm âu lo nào cả. Ai biết mình hồi đại học cũng rõ, mình là đứa bận rộn như thế nào. Mình đi thực tập, đi làm từ rất sớm, cộng thêm công việc gia sư, dạy múa bụng, lúc nào cũng bù đầu. Thậm chí sau 1 ngày làm việc từ sáng đến tối, mình cũng ko muốn ở nhà mà phải đi cafe, đi ăn, đi lượn đến nửa đêm mới về nghỉ ngơi. Đến mức một đứa bạn mình còn bảo: “Nhìn cậu sau này sẽ vất vả.”
Thế nhưng vào mùa xuân 2017 tuyệt đẹp, mình đã nghỉ đi làm để tập trung cho khoá luận, mà bản thân việc viết khoá luận cũng ko mất nhiều thời gian. Mình cũng đã có offer đi học thạc sĩ vào mùa thu, nên tương lai cũng ko có gì để phải lo nghĩ nữa cả. Mình có toàn bộ thời gian để tận hưởng hiện tại.
Khi đó, mình đang ở cùng đứa bạn thân trong căn phòng trọ hơn 10m2 ở ngõ 575 Kim Mã. Căn phòng sập xệ, ko có bếp, ko có cửa sổ, lúc nào cũng phải bật đèn. Bây giờ khi nhớ lại ngôi nhà đó, mình chỉ nhớ đến ánh sáng nhờ nhờ và bức tường này, là tất cả những gì mình nhìn thấy từ trên giường.
Cô bạn cùng nhà cũng là tuýp người bận rộn, cũng đi làm đi chơi gần như cả ngày. Khi đó, mình cảm giác như mình có toàn bộ không gian và thời gian trên đời này.
Và từ sáng đến tối, mình chỉ nằm đắp chăn trên giường và nghe đi nghe lại 2 album nhạc Trịnh của Giang Trang. Mình cảm thấy vừa trống rỗng vừa đủ đầy, vừa tuyệt vọng vừa thanh thản, vừa bi ai vừa lãng mạn. Mình nghĩ đến những gì đã trải qua, những gì mình muốn trở thành. Mình khóc, rồi lại cười. Rồi mình lạc đi, chẳng còn suy nghĩ gì nữa cả. Mình bồng bềnh trong tiếng nhạc, cảm thấy mình lâng lâng.
Sau này, mình mới biết đó là trạng thái “nhập thiền”. Và quả thật, nhờ có thiền, mình đã mở ra được một vùng sâu thẳm trong tiềm thức, và dần trở nên vững vàng đến như bây giờ.

Leave a comment